Có được giấc mơ Mỹ là mất đi người mẹ Việt Nam

TERI MADDOX

21-02-2010

Rob Nguyễn đã không nhìn thấy người mẹ Việt của mình trong 34 năm, nhưng anh đã nhận ra bà ngay lập tức khi anh ra khỏi máy bay ở TP Hồ Chí Minh.

Phan Thu Lan, 55 tuổi, thì mỏng manh và yếu đuối. Bà là nạn nhân của nghèo đói cùng cực và những đau buồn riêng tư. Bà không nói được tiếng Anh.

“Thật là cảm động”, Rob 36 tuổi, sống ở Belleville, nói được chút tiếng Việt. “Thật khó giải thích. Bà đã nhìn chằm chằm vào tôi với cái nhìn tôn kính pha lẫn sợ hãi và cảm giác giải toả. Bà xoa cánh tay tôi. Chúng tôi đã không nói nhiều trên đường về nhà bà, nhưng bà vẫn liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt đẫm lệ. Tôi cảm thấy thật dễ chịu”.

Rob lên 2 khi anh chạy thoát sang Hoa Kỳ với bà ngoại (hay bà nội) trong thời gian Sài Gòn sụp đổ. Mẹ anh dự định là sẽ đi theo một tuần sau đó, nhưng lỡ hẹn với người cha, một người lính Nam Việt Nam và đã đã bị kẹt lại.

Bà Lan có hai cô con gái, 32 tuổi và 15 tuổi, từ cuộc hôn nhân (hay cuộc tình?) khác. Bà sống trong một căn nhà xập xệ bằng bê tông với mái nhà bằng kim loại, nấu ăn và dọn dẹp các căn phòng để đổi lấy miếng ăn và chỗ ở.

Rob bị sốc khi nhìn thấy giường của bà, một mảnh ván ép với một tấm chăn làm nệm. Trong nhà không có vòi tắm hoa sen nên bà đun nóng nước để tắm.

“Khi bạn lớn lên ở Hoa Kỳ, bạn đi đến một nước thuộc thế giới thứ ba, và bạn thấy điều kiện sống … Nó làm cho bạn thực sự quý trọng những gì bạn có,” Rob nói. “Và nó thực sự làm tôi cảm thấy có lỗi. Tôi nghĩ, bà đã sống như thế trong bao nhiêu năm nay”.

Chuyến đi của Rob về Việt Nam đã diễn ra hơn một năm trước đây. Anh muốn đưa mẹ anh tới Hoa Kỳ, ít nhất là tạm thời, nhưng các quan chức chính phủ đã từ chối hai yêu cầu của anh.

“Tôi hiểu tình hình”, anh nói. “Họ lo sợ bà sẽ ở lại mà không trở về Việt Nam. Nhưng thật là bực mình. Tôi muốn bà sang đây thăm tôi và gặp những đứa cháu nội. Không phải tôi đang cố đưa bà đi một cách nhanh nhất”.

Giá trị gia đình

Tệ quan liêu liên quan đến cơ quan Di Trú là một chuỗi thử thách gần đây nhất mà Rob và Star, vợ ông, phải đối mặt.

Họ nhận nuôi năm đứa trẻ từ hai người chị (hoặc em) gái của Star trong bốn năm qua để đưa chúng ra khỏi nơi nuôi dưỡng [của chính phủ]. Hai người cũng có hai con chung với nhau.

“Tôi biết mình phải vật lộn với cuộc sống ra sao khi không có mẹ”, cô Star, 32 tuổi, người mà mẹ đã ra đi khi còn là một đứa trẻ mới biết đi. “Tôi không muốn những đứa cháu của tôi phải trải qua cuộc sống như thế”.

Star giữ lại những đứa trẻ, tuổi từ 4-13, trông tươm tất với quần áo từ các cửa hàng tiết kiệm. Cô mua sắm ở cửa hàng Sam để được giá rẻ cho số lượng lớn thực phẩm, vật dụng dùng cho phòng tắm và đồ dùng trong gia đình.

Rob làm việc thêm giờ mỗi khi có thể, anh sửa chữa và bảo trì dây điện cho AmerenUE tại St Louis, leo lên các cây cột điện và sửa chữa những máy biến thế điện.

“Thật ngạc nhiên khi anh ấy lên được vị trí mà anh ta đang có, cân nhắc việc anh ấy đến từ vị trí nào”, Giám sát viên, ông Sam Hardin, người mô tả Rob là một người “rất cần cù, rất chân thành và cũng rất được ưa thích.”

Đứa con trai nhỏ tuổi nhất của Rob và Star, Isaiah Nguyễn, 4 tuổi, đang học trường Jefferson School ở Belleville. Savanna, 5 tuổi, Shyanne, 6 tuổi, Constance, 7 tuổi, và Jeramiah, 11 tuổi, đang học trường Abraham Lincoln School. Jasmine và Robby, 13 tuổi, học trường tiểu học West Junior High School.

Mỗi đêm, các thành viên trong gia đình ngồi trong một vòng tròn và chia sẻ với nhau những câu chuyện trong ngày của họ trước khi ăn, chơi game hay xem phim với nhau.

Gia đình Nguyễn thỉnh thoảng ăn ở nhà hàng Việt Nam tại Lake Christine và mua đồ ăn vặt ở chợ Oriental, St Louis. Rob đã dạy cho các con đếm tới 10 bằng tiếng Việt.

“Tôi có nhiều người quen ngưỡng mộ gia đình này”, bà Jenny Schroeder, ở Belleville, người đã học một lớp Kinh Thánh với Star ở nhà thờ Christ United Methodist Church.

“Họ sống khép kín. Họ làm việc với nhau để giữ ổn định trong gia đình. Mỗi người có trách nhiệm riêng của mình. Có sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi khâm phục họ và những giá trị cốt lõi của họ. Rất hay để học hỏi”.

Người tị nạn Việt Nam

Rob không thể nhớ sự kiện tiến chiếm Sài Gòn của Bắc Việt, đánh dấu sự kết thúc Chiến tranh Việt Nam vào năm 1975. Anh chỉ có những ký ức mơ hồ về việc đến California như một người tị nạn.

“Tôi nhớ một người lính Hoa Kỳ mặc áo choàng cho tôi và họ cầm ngón tay tôi lăn vào mực để lấy dấu vân tay”, Rob nói. “Đó là Camp Pendleton mà sau này tôi đã tìm ra.”

Rob được nuôi bởi bà nội (hay bà ngoại ?) trong một căn nhà đầy ắp họ hàng người Việt ở Lawndale, California. Họ thay phiên nhau làm việc để cùng lo cho nhau học xong ở trường thương mại.

Rob và Star gặp nhau khi họ là hàng xóm láng giềng. Cô đã chuyển đến California khi còn là một thanh thiếu niên, để xích lại gần với người mẹ ghẻ của cô.

Hai người (Rob and Star) tin rằng hoàn cảnh lớn lên không có mẹ đã làm cho họ dính kết nhau một cách nhanh chóng. Rob 21 tuổi và Star 16 tuổi khi họ lái xe đến Las Vegas kết hôn.

“Tôi đi học vào ban đêm và làm việc ở Denny”, Star nói. “Anh ấy làm ba công việc, là một nhân viên nhà máy sản xuất kim loại, nhân viên dọn dẹp ở cửa hàng Kids “R” Us và cuối tuần đi làm vườn”.

Star không có bằng lái xe, và Rob thì không có xe. Anh ta đạp xe 5 dặm, đẩy xe đạp cho Star để cô có thể về nhà từ nhà hàng.

Kể từ đó, Rob đã làm việc tại một nhà máy sản xuất phụ tùng ô tô, cửa hàng tiện và hầm mỏ khai khoáng. Anh thậm chí làm cả công việc đóng hộp trong vài năm để kiếm thêm tiền.

Hai người dọn đến Belleville vào năm 2003, khi Rob tìm được công việc ở hãng AmerenUE. Anh đã trở thành công dân Mỹ năm ngoái.

Rob và Star hy vọng các quan chức chính phủ cuối cùng sẽ cho phép mẹ và đứa em gái 15 tuổi du lịch đến Hoa Kỳ từ Việt Nam.

“Thật tình thì tôi nghĩ rằng, đối với tôi đó là việc có ích nếu mẹ và em gái của anh ấy đến đây,” Star nói. “Họ cùng chung một gia đình. Những đứa trẻ thật sự không có cô, chú gì cả. Tôi đã làm mọi thứ một mình”.

Người dịch: Ngọc Thu

No comments yet

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: